Tấm gương về học trò nghèo hiếu học

Tấm gương về học trò nghèo hiếu học

Tài liệu đính kèm: Tải về

CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ CÔ HỌC TRÒ NGHÈO HIẾU HỌC

*************

      Qua thời gian công tác trong ngành giáo dục, được làm công tác chủ nhiệm trong suốt ngần ấy năm và đã trãi qua biết bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, những kỷ niệm khó quên nhưng để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi là một em học trò nghèo hiếu học. Đó cũng là câu chuyện mà tôi muốn kể cho mọi người cùng nghe để cùng suy ngẫm và chia sẻ với tôi: “ Câu chuyện cảm động về cô học trò nghèo hiếu học ”.

      Vào đầu năm học 2016 – 2017, tôi được lãnh đạo nhà trường phân công chủ nhiệm lớp 5. Sau khi nhận lớp, tôi đã tìm hiểu từng đối tượng học sinh về hoàn cảnh gia đình, về năng lực học tập và một số thông tin khác. Qua đó, tôi đã phát hiện 14 em học sinh trong lớp thuộc diện hộ nghèo, hộ cận nghèo và gia đình khó khăn. Trong đó em Lê Anh Thư là một học sinh giỏi, có hoàn cảnh gia đình khó khăn nhất. Gia đình em không có đất sản xuất, không có vốn làm ăn, thậm chí không có đất ở, phải ở nhờ trên phần đất của người thân. Cha mẹ em phải đi làm thuê kiếm sống qua ngày.

      Vào giữa tháng 11 năm 2016, buổi sáng, khi tôi bước vào lớp, có một em học sinh đưa tờ giấy cho tôi và nói: “Bạn Thư gởi cho thầy”. Tôi vội vàng mở tờ giấy ra xem. Thì ra đây là bức thư em viết cho tôi xin nghỉ học. Nhìn những dòng chữ nắn nót và lời lẽ trong thư thật cảm động:

     - “Thưa thầy! Hôm nay em viết thư này gởi đến thầy cho em xin nghỉ học luôn. Vì hoàn cảnh gia đình em nghèo nên cha mẹ em kêu em phải nghỉ học.

     - Thầy ơi, em muốn đi học ! Em muốn đi học!

     - Thầy nói với cha mẹ em cho em được đi học nghe thầy! Hôm qua tới giờ, em khóc năn nĩ cha mẹ cho em đi học nhưng cha mẹ không chịu. Cha mẹ nói không có tiền để lo cho em.

     - Thầy ơi, nhớ nói giúp em nghe thầy!”

      Nghe câu nói của em như lời kêu cứu mà tim tôi như se thắt lại. Tôi đứng lặng cả người và rưng rưng nước mắt. Trong suốt buổi học hôm ấy, tôi thấy như thiếu vắng một thứ gì đó. Bởi vì hàng ngày, mỗi tiết học em đều xung phong phát biểu ý kiến hay lên làm bài tập. Thư là một học sinh giỏi của lớp, luôn ngoan hiền và chăm chỉ học tập, được thầy cô và bạn bè yêu mến. Thật tình mà nói buổi học hôm đó tôi không có tâm trí để dạy và cũng chẳng dạy dỗ được gì, cứ trông cho mau hết giờ thôi.

     Khi tiếng trống vang lên báo hiệu hết giờ, tôi vội đi đến nhà em để động viên cha mẹ em cho em đi học lại. Nhà em cách trường cũng không xa lắm. Khi tôi đến nơi, nhìn thấy ngôi nhà nhỏ, lụp xụp dưới những tán cây xanh. Vừa lúc ấy, cha mẹ và em Thư cũng vừa đi làm về tới. Thấy tôi, Thư vội chạy đến và òa khóc.

     - Thầy ơi, thầy nói với cha mẹ em cho em đi học lại nghe thầy!

Tôi nghẹn ngào và dỗ dành em. Cha mẹ Thư mời tôi vào nhà uống nước và nói chuyện. Trò chuyện với tôi mà cha mẹ Thư cũng không kềm được nước mắt.

     - Thầy ơi! Tôi kêu Thư nghỉ học mà lòng tôi đau xót lắm. Vì cái ăn mà bắt con phải nghỉ học, thật tình tôi cũng không muốn vậy.

Tôi lựa lời an ủi, động viên cha mẹ Thư và hứa sẻ giúp đở Thư khi em đi học lại.

    Cuộc trò chuyện giữa tôi và gia đình Thư cũng kết thúc và cuối cùng cha mẹ Thư cũng đồng ý cho em đi học lại. Khi từ giã ra về, trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhỏm, vui mừng như đã tìm thấy một thứ gì đó đã mất. Sáng hôm sau, Thư đi học lại, bạn bè trong lớp đều vui mừng và vỗ tay chào đón Thư không ngớt. Còn Thư thì miệng cười te toét và luôn nói lời cảm ơn tôi. Từ lúc Thư đi học đến giờ tôi luôn tạo điều kiện và giúp đở em về mọi mặt. Em được nhận học bỗng từ quỹ khuyến học của xã. Kết quả cuối học kì 1 vừa qua em là một học sinh giỏi toàn diện về mọi mặt. Tôi luôn tự hào về em !

    Qua câu chuyện này tôi muốn gởi thông điệp đến các bậc phụ huynh “ Hãy vì tương lai của con em chúng ta ” và các thầy cô giáo “ Hãy vì học sinh thân yêu của chúng ta ”, phải làm một điều gì đó để xứng đáng là cha mẹ, xứng đáng là thầy cô của các em ! ./. 

                                                                (Lê Minh Khải – GV trường TH Phong Nam)

Bài viết liên quan